[Dịch] Ta Dựa Vào Thiên Phú Tránh Hung Để Cẩu Đạo Trường Sinh

/

Chương 327: Lục đạo tề tựu, biến ảo khôn lường

Chương 327: Lục đạo tề tựu, biến ảo khôn lường

[Dịch] Ta Dựa Vào Thiên Phú Tránh Hung Để Cẩu Đạo Trường Sinh

Lộ Chính Tiêu Hạ Khách

10.372 chữ

25-07-2026

……

Tứ phương tứ tượng gió giục mây vờn. Trên vùng đại địa núi non trùng điệp mênh mông, từ Bắc Thiên châu xa xôi thăm thẳm bỗng trào dâng một luồng khí tức tang thương, mang theo sự trầm hùng của vô tận tuế nguyệt, cuồn cuộn lan tỏa ra khắp các hướng.

"Người đời thường bảo giữa sa mạc hoang vu có thể nhìn thấy hải thị thận lâu, huyễn hóa ra lầu các thần tiên. Nhưng cảnh tượng ta đang thấy lúc này, e rằng còn ly kỳ hơn thế gấp trăm lần."

Có tu sĩ chấn kinh, ngẩng phắt đầu nhìn lên không trung.

Tít trên chín tầng không, mây đen cuồn cuộn vần vũ, tầng tầng lớp lớp dày đặc. Thế nhưng, ngay giữa biển mây đen kịt ấy, hư ảnh một góc thiên địa vô cùng tráng lệ lại đang in bóng rành rành lên vòm trời.

Bầu trời lúc này tựa như hóa thành một tấm gương khổng lồ. Góc thiên địa phản chiếu bên trong tựa hồ là một đại lục bao la đang dập dềnh ẩn hiện giữa biển mây.

Chỉ một thoáng nhìn lướt qua.

Phong cảnh bên trong vùng Ma Thổ thiên địa kia đã thu trọn vào đáy mắt của vô số người.

Cỏ cây suối khe, hoa thơm quả lạ, nhiều không đếm xuể. Từ trong hư ảnh thiên địa mênh mông vô tận ấy, một luồng linh vận nồng đậm đến cực điểm phả thẳng vào mặt.

Phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy tiên phượng chân long lượn lờ bốn phương, kỳ hoa bảo dược tỏa ra linh quang rực rỡ tựa mây tía. Nơi cao nhất, từng tầng linh vận đan xen cấu thành một phương thiên địa Cửu Trọng Thiên. Chỉ riêng quang ảnh lộ ra từ một góc này thôi cũng đủ khiến ánh mắt vô số tu sĩ vằn lên tia tham lam.

"Đó là thần dược! Thần dược hình người!"

Chợt có người kinh hô thành tiếng.

Giữa hư ảnh thiên địa đang không ngừng biến ảo tựa mây gió kia, thình lình hiện ra một gốc bảo dược mang hình dáng con người. Toàn thân nó trong suốt như pha lê, khí tức thanh linh lượn lờ xung quanh tựa dải ngọc, đang nhẹ nhàng đung đưa trong gió.

"Vậy mà lại có thần dược sao? Linh tính của gốc này chắc chắn vô cùng nồng đậm."

Không ít người cũng lờ mờ nhìn ra được vài phần lai lịch của nó.

"Mau nhìn kìa, vẫn còn nữa!"

Dường như đang đáp lại tiếng lòng của tu sĩ khắp thiên hạ.

Tầm nhìn trên vòm trời đột ngột được kéo lên cao, vượt qua gốc thần dược hình người đơn độc ban nãy.

Một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt, khiến tất cả mọi người tê dại cả chân tay, hô hấp như ngừng trệ.

Vô số quần thể núi non trùng điệp đập vào mắt, nơi thì chung đúc linh tú đất trời, chốn lại vách đá kỳ dị dựng đứng. Nhìn kỹ lại, trên mỗi ngọn núi ấy, thần dược mọc san sát nhau đến mức hoa cả mắt, phủ kín từng đỉnh núi.

"Ta thấy được nhất phẩm thần dược ghi chép trong thượng cổ đan thư rồi!"

Một vị cường giả luyện đan trừng lớn hai mắt nhìn cảnh này, kích động đến mức suýt chút nữa tự giật đứt cả chòm râu của mình.

"Một, hai, ba, bốn... Tất cả đều là bảo dược, thần dược đã thất truyền trên thế gian!"

Cũng có những bậc cường nhân nhận ra lai lịch của vô số thần dược bên trong hư ảnh.

"Không, mấy thứ đó không còn quan trọng nữa. Đây xứng danh là Thần Dược sơn mạch! Chẳng biết là đại tạo hóa nhường nào mới có thể hiển hóa ra thế gian."

Ánh mắt một danh tu sĩ lóe lên tinh mang liên hồi, cất giọng đầy thâm ý.

Kẻ bàng quan nghe vậy, trong lòng cũng lập tức bừng tỉnh: Vùng đất tạo hóa này sắp sửa xuất thế rồi!

"Mau, mau, mau! Ta phải đến Tứ Phương chi địa ngay lập tức!"

Ngay cả những tu sĩ lúc trước còn đang do dự, giờ phút này cũng lập tức thi triển thần thông, lao vút về phía Tứ Phương chi địa.

Bất luận trước kia người ta có thêu dệt về cơ duyên êm tai đến đâu, cũng chẳng thể nào làm nhiễu loạn lòng người bằng đại tạo hóa đang sờ sờ ngay trước mắt này.

Cửu Thiên, Nam Thiên châu, Nam Hải chi địa.

Vô số yêu thú trồi lên mặt nước, ngước nhìn dị tượng tựa như khai thiên lập địa, mở ra một phương thế giới mới kia, trong lòng cũng bùng lên ngọn lửa tham lam tột độ.Một góc hình bóng của Thần Dược sơn mạch vừa lộ ra, đã khiến cho kiếp số trong thiên hạ càng thêm chồng chất lên nhau từng tầng từng lớp.

Tựa như lửa cháy đổ thêm dầu, kiếp số ở vô số nơi trên thế gian đang sục sôi ngùn ngụt.

Tại vùng lõi của Tứ Phương chi địa.

Tiên ma hai đạo vẫn giữ nguyên động tĩnh như trước, nhưng chẳng ai ngờ được, vào hôm nay, Ma Thổ thiên địa vốn luôn im lìm không chút biến động, sau khi tán đi luồng khí hỗn độn cuối cùng, lại tạo ra động tĩnh kinh thiên động địa đến vậy.

Đột ngột xuất thế, thu hút ánh mắt của toàn bộ thế nhân.

Ma Thổ thiên địa vốn đang không ngừng mở rộng, nay đã triệt để định hình.

Cùng lúc đó, khí số của phương thiên địa ấy cũng tựa như lôi long cuồn cuộn tuôn trào, không ngừng du tẩu trên vùng cương vực bao la rộng lớn này.

Luồng đại khí số nặng nề đến mức khiến sắc mặt bất kỳ ai cũng trở nên vô cùng ngưng trọng. Ngay cả những thiên tài luôn tự phụ bản thân là thiên kiêu đệ nhất lưu trên thế gian, khi nhìn thấy cỗ khí số ấy cũng không khỏi cảm thấy ngột ngạt, áp bách.

"Khí số dày đặc đến cực điểm thế này, chính là ngưng tụ khí số của năm tháng từ thời thượng cổ cho đến tận bây giờ, khổng lồ như vậy cũng là lẽ tất nhiên."

"Nếu ai có thể đoạt được nó, trở thành người mang thiên mệnh giữa những biến số của phương thiên địa mới này, ắt hẳn cũng có hy vọng chạm tới trường sinh."

Ầm ầm!!

Linh cơ bàng bạc vô cùng điên cuồng hội tụ lại từ khắp bốn phương tám hướng.

Các tu sĩ đứng bên trong đều cảm thấy gông xiềng tu hành của bản thân dường như trong chốc lát đã rụng xuống liền mấy tầng.

Trong từng nhịp hô hấp, một luồng cảm giác thanh khiết mát lạnh du tẩu khắp đại chu thiên toàn thân, không ngừng luân chuyển tẩy lễ huyết nhục và kinh mạch.

"Là cơ duyên."

Có kẻ há to miệng điên cuồng cắn nuốt, cũng có người vội vã khoanh chân ngồi xuống thổ nạp linh cơ.

Tất cả tu sĩ đang ở khoảng cách gần chứng kiến cảnh tượng này lập tức phản ứng lại.

Đây chính là thời cơ vô cùng hiếm có.

Linh cơ tinh túy nhất đến từ đâu? Đương nhiên là từ bản nguyên thiên địa.

Thế nhưng Cửu Thiên đại giới vốn đã cổ xưa đến mức không thể truy xét nguồn gốc, còn những tiểu giới kia đối với họ lại chẳng đủ để dung nạp việc tu hành.

Mà trước mắt chính là thời điểm tuyệt vời nhất.

Cũng có tu sĩ trong mắt lóe lên tia sáng tím, liếc nhìn quanh thân, mặc cho những luồng linh cơ kia ồ ạt tràn vào cơ thể.

Cuốn theo đó còn có từng tia từng sợi kiếp khí đang liên tục hiện ra.

"Thôi bỏ đi, dù sao cũng đã nằm trong kiếp số, nếu có thể mượn cơ hội này đoạt được đại cơ duyên, loại kiếp số này ta ngược lại có thể coi như một sự mài giũa."

Những người nhìn ra được chút manh mối giống như vị tu sĩ này tuyệt đối không phải số ít.

Nhưng cũng đúng như hắn nghĩ, trong tình cảnh kiếp vân quấn thân thế này, chùn bước lùi lại đối với bọn họ ngược lại mới là đại kỵ.

Hoặc là triệt để dứt điểm tầng nhân quả nhân kiếp kia từ trước, hoặc là giống như bây giờ, dấn thân sâu vào trong kiếp số, tiến tới vùng đất đại tạo hóa kia để tranh đoạt tạo hóa cho chính mình.

Cứ rụt rè lo sợ mà dừng lại giữa chừng, kiếp khí ngày một gia tăng cũng là điều không thể tránh khỏi.

Mà bên ngoài tiên ma hai đạo, tu sĩ của mấy đạo khác cũng đồng loạt xuất hiện tại Tứ Phương chi địa.

Có quỷ tu mang khí tức tái nhợt âm u, lại có linh tu với một luồng thanh quang nơi mi tâm, bẩm sinh đã thân cận với thiên địa.

Hình bóng một dải cung khuyết huy hoàng rực rỡ hiện ra từ một góc chân trời. Vài đạo thân ảnh bước ra khỏi cung khuyết, dáng người cao ngất, một dải thanh quang lượn lờ quanh thân.

"Đó là tu sĩ của linh tộc nhỉ, sao bọn họ cũng chạy tới đây rồi?"

Một đệ tử trong Tiên môn nhận ra luồng khí tức thanh quang thanh linh quen thuộc kia, nghi hoặc lên tiếng hỏi.

Đồng môn bên cạnh mỉm cười: "Bình thường thôi, trong phương thiên địa biến số này vốn dĩ lục đạo hội tụ đầy đủ. Chỉ có điều, lục đạo thời thượng cổ và thời nay của chúng ta đã có sự khác biệt. Thời thượng cổ vốn có nhân đạo, đáng tiếc từ sau thời kỳ đó tới nay nhân đạo không còn xuất thế, phía linh tộc lại vẫn luôn tự xưng bọn họ là Linh đạo. Nếu ta đoán không nhầm, bọn họ đến đây chính là vì một luồng đại khí số, thứ họ muốn tranh đoạt e rằng chính là vị trí của nhân đạo.""Nhân đạo?!"

"Không có gì lạ đâu. Tuy chúng ta ít khi tiếp xúc với linh tộc, nhưng thực chất rất nhiều sơn dã chi linh, địa mạch sinh linh, hay thủy trung chi linh đều có thể gộp chung vào linh tộc. Bọn chúng nung nấu ý định này cũng chẳng phải ngày một ngày hai."

Người sư huynh này vừa giải thích cho đồng môn, thái độ lại tỏ ra không mấy bận tâm.

Nhân đạo là tồn tại độc nhất trong lục đạo, không hề giới hạn ở một tộc hay một linh nào. Muốn Nhân đạo tái hiện thế gian đâu phải chuyện dễ dàng.

Ở những nơi khác, các tu sĩ sau khi thấy linh tu xuất hiện cũng xôn xao bàn tán với người bên cạnh những lời tương tự.

"Hừ, đám linh tu đúng là mộng tưởng hão huyền. Khai mở một đạo khó khăn đến nhường nào! Từ sau thời thượng cổ, bọn chúng luôn tự xưng là Nhân đạo chính thống, e rằng dù không thể khai mở Linh đạo, thì ít nhất cũng muốn đoạt lấy đại khí số của Nhân đạo."

Có kẻ hừ lạnh, tỏ vẻ chướng mắt với tác phong của linh tộc. Thế nhưng, Nhân đạo vốn là một trong những thiên địa đại đạo, chỉ mượn một chữ "Nhân" để gọi chứ chẳng hề giới hạn trong phạm vi của nhân tộc. Làm thế nào để đi theo Nhân đạo, làm sao để Nhân đạo tái xuất thế gian, độ khó của việc này so với việc tiên tu khổ ải cầu trường sinh cũng chẳng hề kém cạnh.

Nếu linh tộc thật sự dễ dàng làm được điều đó, thì từ sau thời thượng cổ đã chẳng lưu truyền câu nói "Nhân đạo bất hiển".

Suy cho cùng, trong số các đại năng tiên đạo, không ít người khi còn ở chốn phàm tục từng chịu sự nuôi dưỡng của Nhân đạo, kẻ khao khát tìm lại Nhân đạo tuyệt đối không ít. Thế nhưng ngay cả họ cũng đành bất lực, chỉ có thể để lại đôi dòng suy đoán, cho rằng có lẽ phải đợi người ứng với Nhân đạo xuất thế, đại đạo này mới có cơ hội tái hiện nhân gian.

"Đây chính là thế giới bên ngoài sao?"

Về phía linh tu, bọn họ cũng đang phóng tầm mắt quan sát khắp nơi. Thứ họ cưỡi phá không mà đến chẳng phải bảo thuyền, mà là cả một dải cung khuyết huy hoàng rực rỡ. Vừa tiến vào tràng, họ đã lập tức chiếm cứ tốn vị.

Bên trong cung khuyết, cửa đại điện rộng mở, từ đó vừa có thể bễ nghễ nhìn xuống phía dưới, lại vừa có thể phóng tầm mắt quan sát các thế lực đồng đạo khác.

Vài người từ bên trong bước ra, đi đầu là một thiếu niên quanh thân kim quang lượn lờ, giữa hàng chân mày toát lên vẻ ngạo nghễ.

Phía sau hắn, một thiếu niên dáng người hơi gầy yếu cũng bước ra theo, tò mò cất tiếng hỏi.

Mấy vị linh tu mang dáng vẻ lão giả đứng lặng phía sau, thần thái hết sức cung kính.

……

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!